Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Văn hoá âm nhạc - Của để dành - Việt Nam Idol

Ngày ấy mình xem bộ phim truyền hình " Của để dành" hay thật là hay!
 Trong một gia đình, " Của để dành" quí nhất chính là con cái.
 Trong một quốc gia, " Của để dành" quí nhất là thế hệ trẻ, thế hệ tương lai.
 Một gia đình có con cái thành đạt, sống tốt là gia đình có phúc. Khi về già, " Của để dành" sẽ phát huy tác dụng, trở thành chỗ dựa ấm áp. Ngược lại, nếu con cái không đuợc dạy dỗ đúng mức hay vì một lý do nào đó trở nên hư hỏng, sống không tốt thì gia đình đó coi như có một thứ " Của để dành" bị ôi thúi, không dùng được và trở thành mối họa, đem đến nhiều nỗi đau vào cuối cuộc đời.
 Trong một quốc gia cũng vậy, thế hệ trẻ tương lai là thứ tài sản quí nhất, một thứ " Của để dành" vô giá! Nhìn vào thế hệ trẻ có thể biết được quốc gia đó có hưng thịnh hay không.
 Chính vì vậy mà mình hay để ý đến lớp trẻ, mình muốn biết chúng nghĩ gì, thích gì và đang làm gì.
 Không biết các bạn có để ý đến thị hiếu âm nhạc của thế hệ trẻ ngày nay không? Nhiều lúc mình cố gắng lắng nghe xem chúng lẩm nhẩm cái gì thật là lạ, những ca từ về tình yêu thật quái dị, bài nào cũng giống như bài nào, rất khó phân biệt, nhạc thì cứ đều đều, thỉnh thoảng lại hú lên zé zé... và nhảy nhót là chủ yếu.
 Có lúc mình nghĩ hay mình già quá rồi nên không thể phù hợp với âm nhạc của giới trẻ. Cũng may là con cái mình không hề thích cái thứ lẩm nhẩm, hú hét zé zé đó...
 Nhưng cũng không thể bắt con trẻ thích những cái mà chúng ta thích. Mỗi thế hệ phải có những dòng nhạc khác nhau. Vấn đề ở chỗ nó phải mang tính văn hoá  và làm cho lớp người già như chúng ta yên tâm rằng " Của để dành " của chúng ta đang hướng về những gì tốt đẹp.
 Xem riết rồi mệt quá không muốn xem nữa. Không hiểu vì sao bọn trẻ lại thích được những thứ âm nhạc kỳ lạ, chẳng có chút gì là văn hóa nghệ thuật cả. Vậy mà cũng tràn đầy fan hâm mộ mới chết chứ! Nam ca sĩ thì õng a õng ẹo như con gái, lúc nào cũng rập khuôn  trong bước nhảy, cách chào... và nói : " Các bạn có thể cho một tràng vỗ tay không ạ?"
 Những người già bảo nhau : xem thế hệ trẻ thưởng thức âm nhạc mà rầu! Rõ ràng tâm hồn " Của để dành" của chúng ta có vấn đề!
 Ngày đó con gái đi làm về bảo : tối nay mẹ xem chương trình VN Idol đi, chương trình này công ty con mua bản quyền từ American Idol đó. Mình bảo : công ty Unilever không lo làm kinh tế, đi mua ba cái bản quyền âm nhạc vớ vẩn đó làm gì! Nói vậy nhưng cũng coi, cái gì dính tới con gái là thích, vậy thôi!
 Xem cũng thích vì cách làm mới lạ. Rồi năm nào cũng xem. Dần dần, chương trình Tiếng hát truyền hình trở nên nhàm chán, chỉ coi Sao mai điểm hẹn và VN Idol thôi.
 Năm nay, VN Idol nổi bật hơn hẳn Sao mai điểm hẹn - Thật là lạ, một đơn vị kinh tế làm nghệ thuật chỉ nhằm mục đích quảng cáo lại ăn đứt những đơn vị chuyên làm nghệ thuật!
 Phần cuối của VN Idol làm cho nhiều người yêu thích! Cứ nhìn cộng đồng mạng thì biết, người ta phát sốt lên!
 Mình không còn trẻ để " hùa"! Nhưng nhìn Uyên Linh và Văn Mai Hương hát lòng ngập tràn niềm vui. Rõ ràng có một phong cách âm nhạc rất trẻ, rất văn hoá đang tiềm ẩn trong " Của để dành" của chúng ta. Nhiều bạn trẻ ủng hộ Uyên Linh và Mai Hương có nghĩa là chúng ta đang rất "giàu có"!Không còn " nghèo nàn" như trước kia!
 Không biết bạn có vui không, còn mình thì vui, vui lắm!
 Ông xã cũng thích và vui lắm, cứ hỏi : em nhắn tin  bầu cho Uyên Linh chưa?- Hỏi em làm gì, em có điện thoại di động đâu mà nhắn tin!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét