Ngày xưa lúc còn bé, đôi lúc thiếu suy nghĩ đã gây ra nhiều việc đáng trách nên bị phạt hay bị đánh đòn.Có một lần tớ gây nên "trọng tội", tuy không bị phạt hay bị đánh đòn nhưng mãi đến bây giờ vẫn không quên!
Hôm ấy là ngày chủ nhật, hai chị em( tớ và chị Phúc) được nghỉ học nên chơi trò "Ô ăn quan" ở đầu ngõ.Chơi một lúc,không biết làm sao hai chị em gây nhau(hai chị em kề nhau, chơi thân và cũng rất hay cãi nhau).Hai đứa đứng lên, chỉ vào mặt nhau:
- Mầy thua rồi!
- Chị ăn gian!
- Mầy ăn gian!
-Chị chơi xấu!
-Mầy mới xấu!
-Chị ...giống con bà Ưu!
-Mầy là bà Ưu (ở quê mình có người bà con tên Ưu,bà này rất hư và rất xấu tính)
Trời ơi! Chị ấy dám nói mình là bà Ưu, tức không chịu được, tớ nổi khùng lên, phun ra độc chiêu:
-Chị... Phúc lùn!
Ôi trời! Giá mà mình có thể nuốt được lời đã nói!Không kịp nữa rồi! Chị Phúc đứng như chết lặng, mặt tái nhợt,hai mắt chị nhìn tớ trân trối...Làm gì nhỉ? Mình sợ quá , cảm thấy ngực bị đè nặng như nghẹt thở.Nắm lấy tay chị định xin lỗi,trời ơi, hai tay chị lạnh ngắt ,xui xị... Mình quỳ xuống chân chị, ôm lấy hai chân chị lạnh ngắt,gào lên:
-Chị ơi! em xin chị, em lạy chị, từ nay về sau em không dám nữa...em xin chị, chị ơi!
Nước mắt mình chảy ràn rụa lên hai bàn chân chị...Và trên lưng mình nước gì nghe lạnh quá, nhỏ từng giọt, từng giọt...
Và từ đó về sau tớ luôn ghi nhớ, không bao giờ dám phạm vào "trọng tội" ấy nữa!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét