Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Min chào bà

Chào các bà,
Min được 3 tháng rưỡi rồi, Min lên chào các bà đây ạ:

Là con gái nên Min hay làm nũng. Các bà xem Min nhỏng nhẻo đây nè:



Lúc ngủ Min cũng hay đưa tay lên làm điệu nữa:






 Đây là áo đầm bà nội và bà ngọai mua cho Min. Các bà xem Min mặc áo đầm có đẹp không nè:





      Ước gì tóc Min dài để Min cài nơ nữa! Chắc cả năm nữa, mà cũng chưa chắc đã dài đủ để cài nơ!
       Cảm ơn Bà Tâm và các bà đã hỏi thăm Min. Bà nội bận lắm nên chẳng làm gì được.
       Lúc này Min đã biết phân biệt người lạ người quen. Người lạ bế, nếu có ba, mẹ hay bà đứng kế bên thì không sao.Vừa đi là khóc thê thảm!
       Min còn biết chê cái bình sữa vì nó không ngon bằng bầu sữa mẹ. Vậy là bà nội lãnh đủ ! Nhưng không sao, Min sắp đươc chuyển giao qua bà ngọai  rồi ạ!
       Min thương các Bà nhiều, thật nhiều...

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

Min

Có cháu ngọai xong, bây giờ có cháu nội.
Cháu nội gái tên là Min.
Min là minimum, nhưng mới sinh đã hơn 4 ký!
Ngày đó bà tính đặt tên là Tí Ti, nhỏ bạn thân bảo : cứ đặt tên Hiền là nó rất dữ, mà đặt tên Tí Ti thế nào nó cũng to như con voi cho mà xem!
Cảm ơn nhà tiên tri , điều đó là sự thật!
Min là tên của con trai và con dâu chọn, tên ở nhà, còn tên chính là Bùi Lê Vân.
Hôm nay Min lên chào các bà đây này:


Min ở bệnh viện 6 ngày, về nhà vào ngày thứ 7. Vậy là Min được 7 ngày tuổi rồi các bà ạ.

Hôm 11 tháng 8 này là Min được một tháng tuổi. Đây là hình chụp lúc Min đầy tháng.



n






Min có hình chụp làm passpot lúc 20 ngày tuổi, rất vui!
Chúc các bà luôn vui và khỏe!

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Ngày đầu tiên đi chợ...

Ngày đầu tiên đi chợ
Con dắt tay, chỉ đường
Mẹ vừa lo, vừa hỏi
Con vỗ về yêu thương...

Qua chỗ mới, đi chợ con phải dẫn, lỡ đi lạc nơi xứ người mà lại không rành ngôn ngữ thì chết!
Ngày thứ hai, mẹ muốn tự đi một mình, con cứ lo lắng...Mẹ đi trước, con vẫn lò dò theo sau...
Bây giờ thì mẹ rành rồi. Mẹ xuống phố mua rau, quả. Đi siêu thị mua thịt, cá. Phải lo trước, để khi con dâu nằm ổ thì ai dẫn đi!
Nấu ăn thỉnh thỏang vẫn phải hỏi con dâu. Nhìn con nó làm gọn gàng, nhanh nhẹn thế, còn mình thì vừa chậm lại hay bày ra tùm lum ( cô Ba la là phải). Rồi cũng quen!
Đường bên này hơi bị đẹp. Giống như Đà Lạt, lạnh, thỉnh thỏang có mưa bay bay...


Bên đường có cây mimosa , hoa nở rộ, rất đẹp .



 Trên đường đi chợ ghé qua trường học của các con, trường lớn và rất đẹp.



Con chụp cho mẹ một tấm ảnh ngay biểu tượng trường.




       Rồi các con đi học, đi làm, mẹ đi chợ.
 Lúc về, đường lên dốc, nhưng cảnh quang cũng đẹp.






Chuyện nấu ăn dễ với mọi người nhưng với mình thì hơi... khó! Cứ loay hoay như con gà mắc tóc, dần dần rồi cũng quen. Phải có cô Ba hay nhỏ Bình ở đây chỉ cho mình vài chiêu thì hay biết mấy!
 

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

Valentine : TÌNH VÀ NGHĨA

Đến chừng tuổi này, đọc những bài thơ tình yêu, nghe sao lạc lõng, nghe như nó ở đâu, không ăn nhập gì tới mình. Vậy mà khi nghe chuyện của Bố Mẹ Khang lòng bồi hồi khôn xiết! Các bạn kể : Bác gái bị bệnh phải dùng phương pháp hóa trị nên rụng tóc, Bác trai thấy vậy cũng xuống tóc để được giống vợ...
  Chỉ có mấy câu, mấy chữ, mấy giòng, không niêm, không luật ... mà sao nghe như một bài thơ - Một bài thơ trên cả tuyệt vời!Tình và nghĩa quyện vào nhau, đầy tính nhân bản!
  Mấy ngày trước Tết, nhìn thấy hình Bác gái ngồi trên salon nhìn Bác trai gói bánh chưng...lòng sao rộn ràng, xao xuyến! Có thật trên đời này có những tình yêu đẹp đến thế ư?
  Đêm giao thừa không sao ngủ được, lại nghĩ đến chuyện hai Bác, bố mẹ Khang! Hình ảnh hai Bác nhìn nhau cười với hai cái đầu trọc như nhau...như một bản tình ca! Hình ảnh Bác trai ngồi dưới đất gói bánh chưng, Bác gái ngồi trên salon nhìn Bác trai gói bánh... sao ấm áp, sao đậm đà tình nghĩa! Rồi lại nghĩ quanh quẩn : ngày nay, người ta lấy nhau vì tình yêu nhưng sao... đâu có được như vậy!
Trằn trọc mãi , mình chia sẻ :
   - Anh. Có nghe em nói không?
   - Có. Gì đó em?
   - Mẹ Khang bệnh, hóa trị bị rụng tóc. Để Bác gái khỏi buồn, Bác trai xuống tóc giống như Bác gái. Cảm động quá anh ạ!
   - Ừ. Bác trai làm vậy là tốt lắm. Tình thâm nghĩa trọng! Bạn anh kể, ở Sài Gòn, vừa rồi có anh Bác sĩ cũng bằng tuổi tụi mình. Vợ bệnh nặng quá, không chữa được. Khi biết vợ sắp chết, các con ngồi chung quanh, anh bỏ đi. Một lát sau, các con phát hiện ra anh dùng thuốc gì đó và đã chết cùng một lúc với vợ.
  - Trời ơi! Sao em nghe tim mình thắt lại, đau nhói!
  - Đừng em!Giữ gìn sức khỏe!
  - Này anh. Nếu em bị bệnh như Bác gái, anh có làm được như Bác trai không?
  - Đừng em! Đừng " sao y bản chính", nghe ớn lắm!
  - Em chỉ giả dụ như vậy thôi mà.
  - Thôi, đừng giả dụ như vậy. Anh sẽ đi trước em. Anh bệnh trước, chết trước...
  - Không, em chết trước!
  - Thôi, đừng giành nhau nữa. Này nhé, em mà đi trước thì lấy ai chăm sóc các cháu nội, ngoại. Rồi ai nấu cơm cho anh ăn, ai giặt quần áo cho anh, ai nhắc anh uống thuốc, nhắc anh tắm rửa...Không có em thì anh cũng... chết! Chết vì không ai nấu cho ăn, không biết đường uống thuốc, chết vì quần áo bẩn và lũ ghẻ đục khoét vì có ai nhắc mình tắm đâu...Một kịch bản hoàn tòan khác, không cần phải " sao y bản chính".
  - Anh đùa đấy à?
  - Thôi mà em, đầu năm mình nói chuyện vui đi! Anh chỉ mong em sống mãi...
  - Em cũng vậy, em mong anh sống lâu, thật lâu...
               
Sáng mùng một Tết, chưa bảnh mắt đã có tin nhắn đầu năm. Đọc xong, ông xã cười ha hả, cười như chưa bao giờ được cười!
  - Có gì không anh?
  - Em nghe tin nhắn đầu năm của bạn anh nè :
   Thống kê vui đầu năm :
1/- Lâm Bưu : hút thuốc, không uống rượu, thọ 63 tuổi.
2/- Chu Ân Lai: uống rượu, không hút thuốc, thọ 73 tuổi.
3/- Mao Trạch Đông: hút thuốc, uống rượu, chơi gái, thọ 83 tuổi.
4/- Đặng Tiểu Bình : hút thuốc, uống rượu, đánh bài , thọ 93 tuổi.
5/- Trương Học Lương: hút thuốc, uống rượu, đánh bài, có vợ bé, thọ 103 tuổi.
6/- Lôi Phong: không hút thuốc, không uống rượu, không đánh bài, không có vợ bé, chỉ làm người tốt, việc tốt, hưởng dương 23 tuổi.
         Vậy ai muốn được sống lâu thì biết mình phải làm gì rồi !
Hồi hôm em nói gì nhỉ? Em muốn anh sống lâu, thật lâu...Vậy là em biết phải làm gì rồi... hà hà ...
Đúng là đàn ông thời nay, thiệt hết biết! Đã vậy còn hay xúi nhau làm chuyện bậy !
Mình đã hiểu vì sao khi thấy tấm chân tình của bố đối với mẹ, Khang đã thốt lên : "Cả đời mình, biết đến khi nào mới tìm được một tấm chân tình như vậy!"
Mấy ngày Tết trôi qua. Không có Khang trên mạng, cũng buồn! Cả nhà Khang vào viện ăn Tết với mẹ.
Bạn bè bảo nhau : mong sao Bác gái sớm hết bệnh cho gia đình Khang an vui... Vậy mà tin buồn đến thật bất ngờ : Bác gái đã mất!
Vẫn biết rằng sống, chết là qui luật của Trời, nhưng sao nhanh quá! Bác gái ra đi khi mọi người vẫn hy vọng trong tình yêu vô vàn của Bác trai và sự thương yêu chăm sóc của các con Bác gái sẽ còn ở lại...
Khang ơi!
Nỗi buồn mất mẹ lớn lao quá, làm sao có thể sẻ chia với bạn một phần nào, dù nhỏ, để cho bạn dịu bớt nỗi đau?
Đường xa dịu vợi, không thắp được nén hương trong lễ tang. Chúng con, nơi phương xa này, xin cầu nguyện cho Bác gái, khi sống đã được sống trong tình yêu thương và bây giờ Bác được sớm an vui nơi miền cực lạc!
Ngày Valentine, chúng con, những người phụ nữ, xin gửi đến Bác trai sự ngưỡng mộ chân thành, sự ngưỡng mộ về tình yêu của Bác đã dành cho Bác gái : Tình yêu  vĩnh cửu chính là sự kết hợp giữa Tình và Nghĩa!
Xin cảm ơn Tình yêu! Những Tình Yêu chân thành, đúng nghĩa đã làm cho cuộc đời này thêm đẹp !

Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011

Chia buồn

Nghe bác gái qua đời, thật bất ngờ! Vẫn biết cuộc đời không vĩnh cửu nhưng sao nhanh quá!
Xin chia buồn cùng gia đình và mong Khang dịu bớt nỗi đau.
Cầu mong bác gái được an vui nơi miền cực lạc.
     
   

Vũng Tàu

Biển gần Sài Gòn nhất là Cần Giờ, khoảng 50 Km, kế đến là Vũng Tàu, khoảng 125 Km.
Cần Giờ cát đen thui, hàu cắt da rất đau, tắm không thích, vậy thì ra Vũng Tàu.
Chiều 26 Tết cả nhà ra Vũng Tàu.
Trước đó một ngày, nghe động đất ở ngoài khơi Vũng Tàu 4,7 độ Richter cũng ớn!
Ra bãi biển mới thấy, sóng gầm thét, gió biển ào ào, resort vắng vẻ, ngoài gia đình mình, chỉ có một số khách Trung Quốc đến chơi golf.
Biển không tắm được thì đi dạo thành phố Vũng Tàu. Con đường dọc theo bờ biển thật đẹp!


 Cả nhà đến quán Cây Bàng nổi tiếng ở Vũng Tàu. Quán này nhô ra bờ biển, rất thoáng mát :
Gió biển làm Pip hưng phấn, chơi cụng lon với bà :
Rồi " nhậu" :
Cũng giả vờ " xĩn" ( dù trong lon chỉ có nước):

Ăn xong về ngủ một giấc. Phòng sát biển, sóng biển vỗ ầm ầm, gió biển rít lên thấy ớn! Tối đi ăn ở quán Gành Hào, quán này mới mở, ban đêm nhìn rất đẹp nhưng ăn không ngon bằng quán Cây Bàng :

Sáng ra, thì trời yên biển lặng. Cả nhà chạy ra biển.


Pip đi với ông ngoại :
Pip rất thích biển :





Pip theo dõi mấy con còng đào hang trên bờ biển :
Còng cũng có hai loại : còng" kinh tế" và còng" nghệ thuật".
Các bà xem con còng nghệ thuật nó xe cát đẹp chưa này :


Còn còng " kinh tế" thì xe cát cục nào cục nấy to đùng, chất đống lên, chẳng có chút gì là nghệ thuật cả:
Nhà của lũ còng hàng hà sa số, trông rất thích mắt, Pip cứ mê mẩn dõi theo các chú còng:
Bà tranh thủ tập thể dục:
Pip đi lượm ốc, xếp hàng trên bãi cát :

Pip cũng thích chạy xe trên bãi cát :
Cả nhà cùng lên lễ phật, Pip cũng biết lạy phật :
Mặt trời lên cả nhà đi tắm biển. Sau khi ăn sáng đi dạo chơi trong resort cũng rộng và đẹp :
Pip cùng mẹ nhặt trái táo dại :

Cả nhà chụp hình ( bố Pip rất thích làm thợ chụp hình):
Bà và Pip :
Mẹ và Pip :

Ông bà cũng làm dáng chụp hình :
Pip thích nhất là" thằng bé tè", cứ quanh quẩn nghịch ngợm cái vòi nước:
Xong lại bắt chước làm giống bức tượng :
Rồi lại chơi các quả bóng:
Pip và bố Tùng ở hồ bơi :

Năm nay, đi chơi biển cũng vui nhưng không vui bằng Tết năm ngoái. Vì năm ngoái cậu Hoà và mợ Ngân còn ở nhà.