Con dắt tay, chỉ đường
Mẹ vừa lo, vừa hỏi
Con vỗ về yêu thương...
Qua chỗ mới, đi chợ con phải dẫn, lỡ đi lạc nơi xứ người mà lại không rành ngôn ngữ thì chết!
Ngày thứ hai, mẹ muốn tự đi một mình, con cứ lo lắng...Mẹ đi trước, con vẫn lò dò theo sau...
Bây giờ thì mẹ rành rồi. Mẹ xuống phố mua rau, quả. Đi siêu thị mua thịt, cá. Phải lo trước, để khi con dâu nằm ổ thì ai dẫn đi!
Nấu ăn thỉnh thỏang vẫn phải hỏi con dâu. Nhìn con nó làm gọn gàng, nhanh nhẹn thế, còn mình thì vừa chậm lại hay bày ra tùm lum ( cô Ba la là phải). Rồi cũng quen!
Đường bên này hơi bị đẹp. Giống như Đà Lạt, lạnh, thỉnh thỏang có mưa bay bay...
Bên đường có cây mimosa , hoa nở rộ, rất đẹp .
Con chụp cho mẹ một tấm ảnh ngay biểu tượng trường.
Rồi các con đi học, đi làm, mẹ đi chợ.
Lúc về, đường lên dốc, nhưng cảnh quang cũng đẹp.
Chuyện nấu ăn dễ với mọi người nhưng với mình thì hơi... khó! Cứ loay hoay như con gà mắc tóc, dần dần rồi cũng quen. Phải có cô Ba hay nhỏ Bình ở đây chỉ cho mình vài chiêu thì hay biết mấy!
Un