Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Đi Ai Cập

Chị đây mấy em,
Đi Ai Cập về mà im re, em BK la là phải. Ai đời ngày nào cũng mò lên blog BK xem hình, xem cảnh cho sướng mắt rồi tới phiên mình đi về không nói gì hết. Nhưng về thấy bão lũ miền trung như vậy làm sao mà nói chuyện vui cho được!
Các em ạ, Ai Cập huyền bí lắm, người ta thành lập ngành Ai Cập học để nghiên cứu nền văn minh đầu tiên của nhân loại, vậy mà đến bây giờ nghiên cứu mãi cũng chỉ là giả thuyết. Chị đi Ai Cập mười ngày mà nói về Ai Cập thì khác gì thằng mù sờ voi! Nhưng mù mà được sờ voi thì cũng có cái thú vị riêng!
Điểm đến đầu tiên của chị là Cairo, thủ đô của Ai Cập. Ấn tượng đầu tiên là sân bay Cairo rất lớn và hiện đại. Đường sá rất tốt, ít người. Mặc dù dân số Ai Cập cũng bằng VN, khoảng gần 80 triệu, nhưng sao ở Việt Nam ngoài đường đông như kiến cỏ! Sân bay lớn, đường sá tốt còn nhà cửa mình nghĩ chắc đẹp lắm, thủ đô mà!
 Nhìn hai bên đường nhà đang xây dựng rất nhiều, giống như chung cư, cái nào cũng giống như cái nào, kiểu cách như nhau, độ cao như nhau. Nhìn một lúc thì thấy trong những căn nhà tưởng là đang xây( vì còn gạch, chưa tô) có người ở thì phải. Té ra, ở đây ngườt ta chẳng cần tô gì cả, cứ để vậy mà ở. Nhà đúc, không có mái, đa số còn chừa mấy cây sắt lởm chởm để chờ khi nào cần thì đổ tiếp tấm trên.


  Ở nội thành thì có tô xi măng bên ngoài, nhìn chắc chắn nhưng không thấy trang trí màu sắc chi cả:


Có chỗ làm sơn nước thì xấu ơi là xấu!


Người ta bảo ở Cairo mỗi năm chỉ mưa khoảng 3 tuần và mỗi lần chỉ mưa khoảng 30 phút. Còn ở Luxor thì từ năm 2004 đến năm 2009 chỉ mưa có một lần (nghe mà ớn!). Không có mưa, bụi cát bám vào chung quanh nhà lấy nước đâu mà rửa. Vì vậy người ta chẳng cần tô trét màu mè chi cho mệt. Cửa sổ thì mở rộng cho cái nóng của sa mạc nó hắt vào à? Vì vậy cửa sổ chỉ là những cái lỗ nhỏ thôi !

Ai Cập có một quá khứ huy hoàng nhưng hiện tại cũng là một nước đang phát triển. Mỗi nước phát triển theo một cách khác nhau : Ai Cập phát triển tốt cơ sở hạ tầng trước, bên trên chưa đẹp lắm; còn chúng ta thì phát triển  đẹp đẽ, sum suê trên một cơ sở hạ tầng lủng lỗ, lủng hang...
 Ở đây cũng có tình trạng : " Xe hơi là chùm khế ngọt,
                                                 Công an trèo hái mỗi ngày..."
 Nhưng "hái" có vẻ dịu dàng hơn ở ta và dĩ nhiên là hái được ít vì xe cũng ít hơn !


( cảnh sát đang xin tiền tài xế)
 Lần đầu tiên chị thấy sông Nile, đây là cây cầu bắt qua sông Nile, nối liền Cairo và Giza, cây cầu này lại gọi tên là Ringroad, khung cảnh rất đẹp:


 Chị đi Ai Cập tháng 9, là mùa chà là, đến cuối tháng 10 là hết mùa ( ai muốn ăn chà là thì đến vào mùa này). Hai bên đường có rất nhiều chà là. Cây chà là nhìn xa giống cây cọ ( vì nó là họ cọ) nhưng đến gần thì lá nó khác :


Lá và trái chà là nhìn gần:


Ai Cập phát triển tốt về nông nghiệp, dọc theo sông Nile họ trồng lúa (họ cũng ăn cơm), bắp, mía, rau và các loại trái cây... Họ hay cưỡi lừa và vận chuyển nông sản bằng lừa, trong sa mạc thì dùng lạc đà, ngựa cũng có nhưng ít thấy mà hình như chỉ để chở du khách:


 Nhìn con lừa thấy nó nhỏ bé và tội nghiệp làm sao !
 Từ Cairo cả đoàn về Giza nhận khách sạn, ăn cơm trưa và đi tham quan Kim tự tháp .
 Kim tự tháp Giza, một trong bảy kỳ quan của thế giới, ai cũng mong chờ!
  Đầu tiên xe dừng ở kim tự tháp chính : kim tự tháp Kheops của vua Khufu, đứng đó nhìn xa khoảng vài trăm mét là kim tự tháp Khafre (con kế vị vua khufu), rồi kế tiếp là kim tự tháp Menkaure (cháu của vua Khufu).
  Ở ta có câu " Con hơn cha là nhà có phúc" . Ở đây con thua cha và cháu thua ông :kim tự tháp Khufu lớn nhất, kế đến là kim tự tháp Khafre và sau cùng là Menkaure. Bên cạnh đó có ba kim tự tháp của các hoàng hậu, giờ chỉ còn là đống đá:



 Đứng ở góc này mới thấy được hết ba kim tự tháp : đằng xa, bên tay trái là Kheops(lớn nhất), giữa là Khapre, bên phải là Menkaure, bên cạnh Menkaure là những tàng tích còn lại.
 Muốn biết về Kim tự tháp Giza chỉ cần lên Google, nhiều hình ảnh rất đẹp, nhiều chi tiết về chiều cao, khối lượng, cấu tạo bên trong kim tự tháp... chị đâu cần kể làm chi cho thừa!
 Ngày xưa, lúc thầy Sơn làm triển lãm khoa học, mỗi học sinh đều có góp phần, lúc đó chị làm tập sách nhỏ nghiên cứu về kim tự tháp Khufu ( dĩ nhiên là tập hợp, sao chép để làm của mình).Giờ đây được đứng trước nó, ngắm nhìn cái công trình vĩ đại của 5,6 ngàn năm trước, sờ vào những tảng đá nặng hơn 2,5 tấn, xếp chồng lên nhau, không có chất kết dính, mà khít khao đến nỗi mũi dao cũng không len vào được. Trên hai triệu mét khối đá xếp lên cao 146,5 mét, người xưa đã làm như thế nào ?


 Bao nhiêu là giả thuyết nhưng đến bây giờ cũng chưa ai nói được ngày ấy con người đã đạt những thành tựu nào trong khoa học để có thể bằng sức người  vận chuyển hàng triệu khối đá to lớn  đi đến đây rồi xếp làm sao để cho bên trong kim tự tháp như một cái tủ lạnh giữa sa mạc, có thể lưu giữ thức ăn vài ngày vẫn còn tươi! Không khí bên trong kim tự tháp có thể làm cho cây nhanh phát triển, ra bông, ra trái nhanh hơn và hạt chắc hơn bên ngoài !Và một miếng kim loại rỉ sét để vào kim tự tháp một thời gian sẽ bóng loáng trở lại!
 Tại sao một nền văn minh đã làm ra giấy, có chữ viết...lại không lưu truyền lại cho con cháu đời sau mà lại chôn vùi trong sa mạc...Và rồi một nền văn minh mới xuất hiện nơi khác, họ đến đây khai phá và tìm ra nó...
 Thôi cái đó thì để cho các nhà Ai Cập học suy nghĩ còn mình thì chỉ việc chụp một tấm ảnh làm kỷ niệm. Có một chỗ chụp hình rất vui! Cứ như là mình nắm được cái chóp của kim tự tháp:


 Hai vợ chồng canh mãi mà cũng chỉ chụp được như thế này thôi, chưa chính xác lắm!
 Vòng ra phía sau kim tự tháp là tượng đại nhân sư-Sphinx. Ở điện Louvre Pháp cũng có một con nhân sư nhỏ đem về từ Ai Cập. Con nhân sư-Sphinx này to đùng, cái mũi của nó bị mất. Người ta bảo con mắt nó nhìn xa xăm khó hiểu, thực sự mình không cảm nhận được điều đó! Có giả thuyết cho rằng mặt của nhân sư là khuôn mặt của vua Khufu. Theo chị nghĩ có lẽ giả thuyết này đúng hơn vì có nhiều tượng nhân sư có những cái đầu khác nhau, như ở đền Karnak, nhân sư có cái đầu con dê, tượng trưng cho một vị thần...Sư tử thể hiện sức mạnh của nhà vua ( chị thấy ngai vàng của vua Tutankhamun, 4 cái chân ghế cũng là 4 cái chân sư tử) và đại nhân sư-Sphinx với khuôn mặt của vua Khufu cũng tượng trưng cho sức mạnh của nhà vua mà thôi!( con mù lại sờ voi nữa rùi!).
Bên cạnh nhân sư là chỗ ướp xác của nhà vua ngày xưa.




  Mấy hôm nay chị lên blog thấy chẳng ai viết gì cả, buồn ghê! Chị kể ngày đầu tiên đến Ai Cập các em nghe cho đỡ buồn...Mai mốt chị kể tiếp ( kể thì dễ mà post hình thì mệt quá, thằng yahoo nó ăn của chị biết mấy lần rùi, mà không có hình thì cũng như không, vậy là "mù sờ voi" rồi "mù sờ vi tính" mới mệt!)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét