Ngày 25 tháng 2 năm 2010 , ở Bình Dương, bé Thuý Vy 14 tháng tuổi được các cô bảo mẫu ở nhà trẻ phát hiện chết trong nhà vệ sinh, khám nghiệm tử thi phổi bé chứa đầy nước.
Bé Thuý Vy được bố mẹ gửi vào nhà trẻ vào ngày 24/2 , sáng 25/2 bé đến nhà trẻ với sức khỏe bình thường. 16 giờ bố mẹ đến đón bé thì nhà trẻ báo tin bé đã chết . Người mẹ ngất xỉu còn cha bé thì như trời trồng, chân không nhấc lên khỏi mặt đất ... Nhìn ảnh bé trên bàn thờ, một bé gái hồn nhiên, bụ bẫm , bé vẫn cười thật dễ thương... Nhà trẻ bồi thường 100 triệu đồng và bị đóng cửa vì hoạt động không có giấy phép.
Theo kinh nghiệm những người làm chuyên môn thì bé Thúy Vy có thể do mới được gửi vào nhà trẻ chưa quen nên hay khóc quấy làm ảnh hưởng đến những bé khác, cô bảo mẫu có thể đã nhốt bé vào nhà vệ sinh để hù doạ rồi quên đi. Hoặc có thể vì quản lý nhiều cháu quá, các cô đã để cho cháu tự đi vào nhà vệ sinh rồi té vào xô nước mà không hay.
Một nhà trẻ tư nhân tương đối lớn, có hai cơ sở, hoạt động trong nhiều năm, không có giấy phép mà không ai biết. Một đứa bé té vào xô nước trong nhà vệ sinh,đem vào bệnh viện, bé được xác nhận đã chết trước khi vào bệnh viện. Vậy mà nhà trẻ không báo ngay cho cha mẹ, chờ đến chiều , khi cha mẹ đến đón mới báo rằng bé đã chết...rồi bồi thường 100 triệu đồng là xong. Mọi chuyện thật đơn giản như ...đang giỡn !
Những chuyện như vậy đã xảy ra rất nhiều lần trước đây. Báo chí đưa lên những trường hợp rõ ràng, cụ thể như cô bảo mẫu tát vào mặt bé liên tục khi cho bé ăn (có đoạn phim quay lại), bé vào nhà vệ sinh té vào xô nước chết, bé khóc qúa cô lấy băng keo dán miệng bé lại rồi bận quá quên mất đến khi xem lại thì bé đã chết rồi ...
Hệ thống nhà trẻ tư nhân ít nhiều đã làm cho các bậc cha mẹ không yên tâm nhưng vẫn...gửi bé vào vì không còn con đường nào khác!
Trước đây, vào những năm 75-80, khi thời gian nghỉ hậu sản của mẹ chấm dứt, nhà trẻ của nhà nước có trách nhiệm nhận các cháu vào chăm sóc. Năm 1981, Thảo được gửi vào nhà trẻ lúc 6 tháng tuổi.Năm 1984, Hoà được gửi vào nhà trẻ lúc hai tháng rưỡi. Còn bây giờ, khi Pip đã đủ một năm, muốn gửi Pip vào nhà trẻ để tập hoà nhập vào cộng đồng, mới biết ,đã nhiều năm rồi các nhà trẻ nhà nước chỉ nhận bé trên 24 tháng tuổi. Mẹ nghỉ hậu sản 4 tháng phải đi làm, con 24 tháng nhà trẻ mới nhận, thật là nghịch lý !
Hệ thống nhà trẻ tư nhân ra đời đảm nhận một trách nhiệm lớn lao : chăm sóc các cháu từ 4 đến 24 tháng tuổi .Một trách nhiệm quá lớn đến nỗi, hệ thống nhà trẻ nhà nước với nguồn ngân sách của ngành giáo dục, không dám đảm nhận !
Theo nghiên cứu của y học, não của bé phát triển nhiều nhất là trong 5 năm đầu đời, quan trọng nhất là 2 năm đầu tiên. Cũng giống như chiều cao của con người phát triển nhiều trước tuổi 25. Vậy mà hệ thống nhà trẻ nhà nước, được trang bị chánh huy, đầy đủ bằng tiền thuế của nhân dân lại lảng tránh trách nhiệm của mình!
Các cô giáo ở nhà trẻ nhà nước được trang bị kiến thức qua các trường lớp nuôi dạy trẻ lại chỉ nhận nuôi dạy các cháu trên 24 tháng tuổi. Còn các cháu dưới 24 tháng, non nớt quá, phải giao cho các nhà trẻ tư nhân, nơi mà các cô không có chuyên môn, muốn tát thì tát, muốn nhốt thì nhốt, muốn dán băng keo bịt miệng thì dán vì có qua trường lớp gì đâu ...!
Nhà trẻ nhà nước có ngân sách nên đầy đủ đồ dùng dạy học, cơ sở rộng rãi, thoáng mát còn nhà trẻ tư nhân thì thiếu thốn trăm bề. Tư nhân thì phải tính toán lợi nhuận : tiền thuê nhà , tiền thuê cô chăm bé, tiền ăn ...Phải cắt xén thì mới có lời, lại còn thuế má, tiền biếu xén cấp trên nữa...Trăm dâu đổ đầu tằm, chỉ tội nghiệp cho các cháu bé ngây thơ vô tội có biết gì đâu!
Nhưng nhà trẻ tư nhân có cơ sở tương đối một chút cũng không nhận các cháu dưới 17 tháng, có quen biết, gửi gắm mới nhận( như trường hợp cháu Thúy Vy mới chết.)
Ngày Pip được 4 tháng, mẹ đi làm, bà và mẹ cũng đi tìm chỗ gửi Pip nhưng có nhà trẻ nào nhận đâu. Có những chỗ nhận bé giữ tại nhà, đến xem thấy xót ruột. Nhà thì mái tole thấp lè tè, nóng hâm hấp, bốn , năm bé ngồi xếp hàng trên ghế. Có nhà thì chật như nêm, chỉ có một khoảnh trống bằng cái bàn mà nhận 5 bé, đứa nằm, đứa ngồi, đứa đứng, đứa đi...Thôi thì bà ngoại trông cháu, rồi tìm người phụ giúp chứ` biết làm sao!
Nhưng đâu phải ai cũng có bà và tìm người phụ giúp cũng đâu có dễ! Nếu mẹ làm lương ít thì có khi cũng không đủ trả cho người giúp việc! Vậy thì các cháu phải vào các cơ sở nuôi giữ bé tạm bợ, các cơ sở nuôi dạy trẻ tư nhân chứ biết làm sao !
Có cơ sở tư nhân trang bị sẵn thuốc ngủ, bé nào khóc quá thì cho một muổng cho yên. Bé nào biếng ăn , sụt ký thì trộn dexa vào thức ăn. Dexa kích thích bé ăn nhiều, giữ nước nên bé mập lên trông thấy, cha mẹ nào không mừng. Họ đâu biết dexa làm bé mất sức đề kháng, mục xương, bép phì ...
Hai năm đầu đời, hai năm quan trọng nhất của trẻ thơ lại là khoảng trống nhất của ngành giáo dục!
Người ta bảo nhau : đủ 24 tháng rồi cũng không dễ gửi vào nhà trẻ nhà nước đâu, phải có quen biết, đường dây đưa phong bì...Nhà trẻ bây giờ thiếu lắm! Cánh cửa ngày càng hẹp, muốn qua thì đâu có dễ!
Nhà trẻ thì thiếu nhưng trụ sở Ủy ban, các cơ quan ban ngành thì uy nghi rộng lớn. Nghĩ đến câu : " Dành những gì tốt đẹp nhất cho trẻ thơ..." mà buồn !
Người ta mãi lo công nghiệp hóa, hiện đại hóa mà quên mất đi những người kế tục!
06/03/2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét