Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Phụ nữ và hạnh phúc

Ngồi chờ con vào làm thủ tục ở sân bay Tân Sơn Nhất, tôi bỗng nghe tiếng ai thì thầm, thì thầm :
          - " Em suy nghĩ kỹ lại đi , ai lại chẳng muốn yêu thương và lấy người mình yêu. Nhưng em nhìn  lại chung quanh mình , có mấy ai hạnh phúc ! Nghèo thì có gì mà sợ! Nhưng nghèo mà không lo làm ăn, suốt ngày nhậu nhẹt, say xĩn, ngay cả bản thân còn không lo nổi làm sao lo được cho vợ con . Có đứa còn thêm cờ bạc, gái gú nữa...Không có tiền đưa cho nó mua rượu, nó đánh cho nhừ tử, bao nhiêu tấm gương trước mắt đó còn yêu với thương mà làm gì... Lấy chồng nơi xứ người, ban đầu cũng buồn nhưng nếu mình chịu thương chịu khó làm lụng thì gia đình chồng cũng thương mình, rồi mình cũng có một mái ấm gia đình, có tiền nuôi con, có tiền gửi về cho cha mẹ...".
   Nhìn sang bên cạnh,tiếng thì thầm phát ra từ hai mái tóc dài buộc hờ ngang lưng chụm vào nhau . Cô chị bế trên đùi một bé trai chừng ba tuổi đang dặn dò cô em gái trước khi đi xa . Dặn dò em xong cô chị bế con đứng lên, đẩy hành lý vào trong, đến cửa vẫn còn quay lại quyến luyến : " Nhớ lời chị dặn nha em..."
  Bóng chị đã khuất sau cánh cửa , cô em gái vẫn nhìn theo, lâu lâu lại cúi xuống vân vê vạt áo bà ba, đôi mắt buồn xa xăm, trong em như có gì  rối rắm không gỡ ra được...
      - Chị con lấy chồng Đài Loan à ?
      - Dạ
      - Quê con ở đâu ?
      - Dạ, Bến Tre - Bác ngồi lại , con về trước.
  Con gái Bến Tre, hèn chi! Mái tóc dài mượt mà ,chỉ buộc hờ bằng sợi dây thun mà ưa nhìn làm sao !
  Bến Tre , quê hương Đồng khởi, phụ nữ Bến Tre vừa duyên dáng, đằm thắm vừa nổi tiếng " anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang" . Trong chiến tranh các chị không biết sợ là gì, sẵn sàng lăn xả vào đạn bom để hy sinh. Vậy mà ngày nay, thấy mấy anh nhậu các chị sợ quá, chạy "mất dép", chạy" bay tóc trán", chạy qua tới tận xứ Đài ...!
  Nhìn dáng em thẫn thờ bước đi , tôi bỗng nhớ đến bài thơ "Trăng nghẹn" của Hoài Tường Phong :
        "Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,
          Đôi mắt ướt một thời bẻn lẻn ngó bàn chân "
  Mong sao em tìm được hạnh phúc, đừng bất hạnh như cô gái ấy . Nhưng hạnh phúc ngày nay đâu phải dễ tìm !
  Nếu bạn là cô gái ấy, bạn chọn con đường nào ?
  Chiến tranh đã kết thúc 35 năm nhưng vấn nạn trai thiếu gái thừa cứ âm ỉ mãi và hạnh phúc của chị em phụ nữ ngày càng mong manh hơn. Bạn có con gái không? Nếu có, khi con gái trở thành một thiếu nữ , bạn có cảm nhận đâu đó sự bất an ?
  Bạn thử đến phòng kế hoạch hóa gia đình của một bệnh viện , phụ nữ ngồi chờ nạo thai ngày càng trẻ hơn, đông hơn...Những khuôn mặt xanh xao, lo lắng, ngồi đợi người ta gọi tên mình để giải quyết cái kết quả của một thứ tình yêu không có thật . Từ những năm 1980, phòng kế hoạch gia đình đã bắt đầu nhận những cô gái rất trẻ. Ban đầu, tôi cứ hỏi : " Con xếp hàng cho mẹ à ?" - " Dạ không, cho con " . Nhìn em chỉ mới 12, 13 tuổi . Bây giờ thì không ai hỏi nữa, rất bình thường, ngày càng nhiều, càng đông ...Và tỷ lệ nạo thai của phụ nữ Việt Nam ngày nay đã cao hàng nhất, nhì thế giới !
   Nỗi đau thể xác đã đành, nỗi đau tinh thần và hậu quả về sau thật khó lường !Thường sự lầm lỡ ấy không chỉ một lần. Tâm lý lỡ mất rồi không cần giữ gìn gì nữa đã đưa các em đến những ngõ cụt không lối thoát. Bao nhiêu thứ bệnh tật dẫn đến vô sinh sau này...
   Bạn có xót xa không khi con gái của mình lỡ bước sa chân ?
   Chúng ta hãy nghe các bà nói chuyện với nhau :
   - Con trai chị thế nào rồi, chưa lập gia đình à ?
   - Vâng, cháu chưa lập gia đình. Nhưng con trai thì ngoài ba mươi đã, vội gì ! Bạn gái thì nhiều lắm, hết cô này lại đến cô khác. Kệ nó chị ạ, con trai mà, có mất mát gì đâu !
   Vâng, không mất mát gì, đàn ông mà ! Có chăng là mất " nhân tính ", mà cái đó thì bây giờ nhiều vô số kể !
    Bến nhiều mà thuyền ít  : thuyền cứ thong thả rong chơi, vội gì !
    Bến nhiều , thuyền càng rách nát : tu sửa làm chi cho mệt, rách nát ta đây cũng có bến đậu như thường !
   Khi con gái đã yên bề gia thất, bạn mừng nhưng vẫn canh cánh nỗi lo !
   Theo nghiên cứu mới đây của viện ISDS thì 43%  đàn ông có vợ ở Việt Nam đã và đang ngoại tình, đó là thói quen tình dục của đàn ông Việt Nam .
   Các ông kháo nhau : " Đàn bà nhiều thế, một vợ một chồng thì để mấy cô kia lại cho ai, ai lại để cho người ta cô độc một mình, tội chết . Thôi thì đành phải nhiều bà chứ biết làm sao !"
   Các bà cũng kháo nhau : " 43% à , sao ít thế , mình nghĩ là hơn 60% cơ đấy . Biết mấy ông lăng nhăng nhưng làm gì được, còn gia đình, con cái , phải nhẫn nhịn chứ biết làm sao. Nó rách nát vẫn còn hơn là không có . Bỏ nó ra, con khác nó vớ ngay, thì ngồi đó mà tức à ! "
   43% đàn ông sống không chung thủy , vậy có bao nhiêu phần trăm phụ nữ đang đau khổ và con gái bạn khi có chồng rồi, có chắc sẽ thoát khỏi số phận hẩm hiu ?
    Một chị có chồng ngày xưa đi chiến đấu xa nhà nhiều năm, tâm sự : " Ngày xưa, chờ chồng đi chiến đấu tuy hy sinh khó nhọc mà vui. Bây giờ chờ ổng đi nhậu về, sao mà chán ngắt! Không biết tăng 2, tăng 3, ôm ấp gì ở đâu nữa, ngán lên đến tận cổ. Nghĩ lại thấy có người chồng hy sinh vậy mà khỏe hơn . Chồng ngồi trên bàn thờ yên vị, mãi mãi là của mình với những kỷ niệm ngày xưa vô cùng đẹp đẽ ."
   Trong những giai đoạn khó khăn, phụ nữ nông thôn bị tổn thương nhiều nhất . Ở miền Bắc, có làng được gọi là làng " Sida " vì phụ nữ hầu hết đều nhiễm HIV do chồng đi làm ăn xa mang bệnh về. Vậy mà các chị cũng cam phận, dành hết quãng đời còn lại chăm sóc cho chồng con.
   Vậy có phải  người phụ nữ  càng văn minh, càng phấn đấu vươn lên trong xã hội thì sẽ ngày càng hạnh phúc?
    Mời bạn đọc một đoạn bài viết của chị Nguyễn Thế Thanh, một phụ nữ thành đạt. Bài viết được đăng trên trang nhất, trong mục xã luận của báo Tuổi trẻ ngày 8 tháng 3 năm 2010, ngày Quốc tế Phụ nữ : " Trong khi sự nghi ngờ về khả năng bình đẳng của nữ giới đã bị xua đi một cách đáng kể thì một mối nghi ngờ khác liên quan đến phụ nữ vẫn còn lẩn quất và dường như đang đe dọa sẽ lớn dần lên. Đó là phải chăng khi phụ nữ có được nhiều hơn các vị trí bề mặt của sự bình đẳng(bằng cấp, chức vụ, tiền lương, danh hiệu) thì phụ nữ sẽ có hạnh phúc nhiều hơn và bền vững hơn ? Câu trả lời ngay lập tức của người viết bài này và cũng là người nhiều năm nay quan sát vấn đề bình đẳng giới là KHÔNG, HOÀN TOÀN KHÔNG.".
   Phụ nữ thành đạt thì gánh vác công việc xã hội nhiều, đôi lúc không làm tròn bổn phận làm vợ, làm mẹ. Đó là lý do chính đáng để các ông chồng tìm vui nơi khác. Mãi lo đua chen trong cuộc sống, đến khi nhìn lại thấy mình ngồi trên cao mà mất tất cả!
    Vậy, đâu là hạnh phúc của người phụ nữ ?
    Con gái cứ theo hỏi mẹ : " Mẹ ơi, bây giờ người ta quan niệm vừa làm vừa hưởng thụ . Còn mẹ,sao suốt đời mẹ cứ lo cho người khác, không nghĩ đến bản thân mình, vậy mẹ có thực sự hạnh phúc không ?"
        - " Sao lại không, con gái! Mẹ đang nhân hạnh phúc của mình lên đấy chứ. Này nhé, khi mẹ đạt được một cái gì đó mẹ mừng chỉ có một . Nhưng nếu con gái mẹ đạt được điều đó thì mẹ sẽ mừng gấp mười, gấp trăm, gấp ngàn lần ...Vậy là mẹ đã nhân hạnh phúc của mình lên gấp mười, gấp trăm, gấp ngàn lần rồi còn gì ...".
     Vậy hạnh phúc của người phụ nữ phải chăng là sự hy sinh? Nhưng - Vấn đề ở chỗ là hy sinh vì cái gì? hy sinh cho ai ? Những cái đó có xứng đáng để cho mình hy sinh không ? Và tìm được  cái xứng đáng cho mình hy sinh là điều không phải dễ!
      Em gái Bến Tre ơi, có phải chăng em sợ hãi sự hy sinh vô nghĩa của những người phụ nữ quê em :" Nách con đi mua rượu chịu cho chồng uống". Với  suy nghĩ chơn chất của cô gái  nông thôn, em chọn hy sinh báo hiếu cho cha mẹ và tìm sự bình yên nơi xứ người . Xin tặng em mấy câu thơ của  nhà thơ Hồ Dzếnh:
            " Cô gái Việt Nam ơi,
               Nếu chữ " hy sinh" có ở đời,
               Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực.
                Cho lòng cô gái Việt Nam tươi ".
    Hạnh phúc của phụ nữ, một vấn dề rất gần gũi, cần thiết nhưng sao nghĩ hoài cũng không ra lối thoát.
 31/05/2010

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét