Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

Valentine : TÌNH VÀ NGHĨA

Đến chừng tuổi này, đọc những bài thơ tình yêu, nghe sao lạc lõng, nghe như nó ở đâu, không ăn nhập gì tới mình. Vậy mà khi nghe chuyện của Bố Mẹ Khang lòng bồi hồi khôn xiết! Các bạn kể : Bác gái bị bệnh phải dùng phương pháp hóa trị nên rụng tóc, Bác trai thấy vậy cũng xuống tóc để được giống vợ...
  Chỉ có mấy câu, mấy chữ, mấy giòng, không niêm, không luật ... mà sao nghe như một bài thơ - Một bài thơ trên cả tuyệt vời!Tình và nghĩa quyện vào nhau, đầy tính nhân bản!
  Mấy ngày trước Tết, nhìn thấy hình Bác gái ngồi trên salon nhìn Bác trai gói bánh chưng...lòng sao rộn ràng, xao xuyến! Có thật trên đời này có những tình yêu đẹp đến thế ư?
  Đêm giao thừa không sao ngủ được, lại nghĩ đến chuyện hai Bác, bố mẹ Khang! Hình ảnh hai Bác nhìn nhau cười với hai cái đầu trọc như nhau...như một bản tình ca! Hình ảnh Bác trai ngồi dưới đất gói bánh chưng, Bác gái ngồi trên salon nhìn Bác trai gói bánh... sao ấm áp, sao đậm đà tình nghĩa! Rồi lại nghĩ quanh quẩn : ngày nay, người ta lấy nhau vì tình yêu nhưng sao... đâu có được như vậy!
Trằn trọc mãi , mình chia sẻ :
   - Anh. Có nghe em nói không?
   - Có. Gì đó em?
   - Mẹ Khang bệnh, hóa trị bị rụng tóc. Để Bác gái khỏi buồn, Bác trai xuống tóc giống như Bác gái. Cảm động quá anh ạ!
   - Ừ. Bác trai làm vậy là tốt lắm. Tình thâm nghĩa trọng! Bạn anh kể, ở Sài Gòn, vừa rồi có anh Bác sĩ cũng bằng tuổi tụi mình. Vợ bệnh nặng quá, không chữa được. Khi biết vợ sắp chết, các con ngồi chung quanh, anh bỏ đi. Một lát sau, các con phát hiện ra anh dùng thuốc gì đó và đã chết cùng một lúc với vợ.
  - Trời ơi! Sao em nghe tim mình thắt lại, đau nhói!
  - Đừng em!Giữ gìn sức khỏe!
  - Này anh. Nếu em bị bệnh như Bác gái, anh có làm được như Bác trai không?
  - Đừng em! Đừng " sao y bản chính", nghe ớn lắm!
  - Em chỉ giả dụ như vậy thôi mà.
  - Thôi, đừng giả dụ như vậy. Anh sẽ đi trước em. Anh bệnh trước, chết trước...
  - Không, em chết trước!
  - Thôi, đừng giành nhau nữa. Này nhé, em mà đi trước thì lấy ai chăm sóc các cháu nội, ngoại. Rồi ai nấu cơm cho anh ăn, ai giặt quần áo cho anh, ai nhắc anh uống thuốc, nhắc anh tắm rửa...Không có em thì anh cũng... chết! Chết vì không ai nấu cho ăn, không biết đường uống thuốc, chết vì quần áo bẩn và lũ ghẻ đục khoét vì có ai nhắc mình tắm đâu...Một kịch bản hoàn tòan khác, không cần phải " sao y bản chính".
  - Anh đùa đấy à?
  - Thôi mà em, đầu năm mình nói chuyện vui đi! Anh chỉ mong em sống mãi...
  - Em cũng vậy, em mong anh sống lâu, thật lâu...
               
Sáng mùng một Tết, chưa bảnh mắt đã có tin nhắn đầu năm. Đọc xong, ông xã cười ha hả, cười như chưa bao giờ được cười!
  - Có gì không anh?
  - Em nghe tin nhắn đầu năm của bạn anh nè :
   Thống kê vui đầu năm :
1/- Lâm Bưu : hút thuốc, không uống rượu, thọ 63 tuổi.
2/- Chu Ân Lai: uống rượu, không hút thuốc, thọ 73 tuổi.
3/- Mao Trạch Đông: hút thuốc, uống rượu, chơi gái, thọ 83 tuổi.
4/- Đặng Tiểu Bình : hút thuốc, uống rượu, đánh bài , thọ 93 tuổi.
5/- Trương Học Lương: hút thuốc, uống rượu, đánh bài, có vợ bé, thọ 103 tuổi.
6/- Lôi Phong: không hút thuốc, không uống rượu, không đánh bài, không có vợ bé, chỉ làm người tốt, việc tốt, hưởng dương 23 tuổi.
         Vậy ai muốn được sống lâu thì biết mình phải làm gì rồi !
Hồi hôm em nói gì nhỉ? Em muốn anh sống lâu, thật lâu...Vậy là em biết phải làm gì rồi... hà hà ...
Đúng là đàn ông thời nay, thiệt hết biết! Đã vậy còn hay xúi nhau làm chuyện bậy !
Mình đã hiểu vì sao khi thấy tấm chân tình của bố đối với mẹ, Khang đã thốt lên : "Cả đời mình, biết đến khi nào mới tìm được một tấm chân tình như vậy!"
Mấy ngày Tết trôi qua. Không có Khang trên mạng, cũng buồn! Cả nhà Khang vào viện ăn Tết với mẹ.
Bạn bè bảo nhau : mong sao Bác gái sớm hết bệnh cho gia đình Khang an vui... Vậy mà tin buồn đến thật bất ngờ : Bác gái đã mất!
Vẫn biết rằng sống, chết là qui luật của Trời, nhưng sao nhanh quá! Bác gái ra đi khi mọi người vẫn hy vọng trong tình yêu vô vàn của Bác trai và sự thương yêu chăm sóc của các con Bác gái sẽ còn ở lại...
Khang ơi!
Nỗi buồn mất mẹ lớn lao quá, làm sao có thể sẻ chia với bạn một phần nào, dù nhỏ, để cho bạn dịu bớt nỗi đau?
Đường xa dịu vợi, không thắp được nén hương trong lễ tang. Chúng con, nơi phương xa này, xin cầu nguyện cho Bác gái, khi sống đã được sống trong tình yêu thương và bây giờ Bác được sớm an vui nơi miền cực lạc!
Ngày Valentine, chúng con, những người phụ nữ, xin gửi đến Bác trai sự ngưỡng mộ chân thành, sự ngưỡng mộ về tình yêu của Bác đã dành cho Bác gái : Tình yêu  vĩnh cửu chính là sự kết hợp giữa Tình và Nghĩa!
Xin cảm ơn Tình yêu! Những Tình Yêu chân thành, đúng nghĩa đã làm cho cuộc đời này thêm đẹp !

8 nhận xét:

  1. Ngày valentine, đọc những dòng này của chị mười thật thấm thía!
    Chúc các bạn tôi ai ai cũng vui, khoẻ!!

    Trả lờiXóa
  2. Cả tuần qua nay không thấy hứng để coi hay viết gì cả , lòng thấy không vui .

    Trả lờiXóa
  3. Hôm nay ra mộ mẹ , cắm thêm mấy cành Đào để mẹ yên vui ăn tết , trưa về chùa làm lễ cầu siêu nghe tụng kinh mà nước mắt cứ lăn dài dù miệng đang đọc ( Cuộc hồng trần xoay vần quá ngán
    Kiếp phù sanh tụ tán mấy lâm hồi
    Người đời có biết chăng ôi
    Thân người tuy có, có rồi hoà không!....)

    Trả lờiXóa
  4. Khi buồn đừng có xem những chuyện buồn!
    Tớ mà không xem gì càng buồn hơn!
    nên cứ lang thang trên mạng...

    Trả lờiXóa
  5. Khang buồn, Chín buồn, cô Ba buồn,chị cũng buồn...
    Mấy hôm nay chị Chín buồn, biến mất tiêu...
    Buồn ơi là buồn!

    Trả lờiXóa
  6. Biết sao bây giờ ? Cũng may còn các bạn

    Trả lờiXóa
  7. Chín phải ráng lên đây chứ! để bạn bè thấy nhau đỡ buồn!

    Trả lờiXóa
  8. cũng có lên đây chứ nhưng không biết nói gì vì đầu rỗng tuếch ?

    Trả lờiXóa